thơ Ngã Du Tử
NẮNG PHƯƠNG NAM
Nắng phương Nam của vàng chiều mùa hạ
Nước sông Tiền đầy ánh nắng thủy tinh
Cánh đồng lúa vàng thơm mùi hương mới
Trời phương Nam rực nắng gió thanh bình
Em khăn rằn quàng lên cổ rất xinh
Hàm răng trắng thả nụ cười ý nhị
Như hạt bắp được no mùa - thú vị
Lãng tử nào không rung động tỏ lòng thương
Ngày phương Nam nghe ấm tận tâm hồn
Về đến phố còn hương thơm ngỏ lối
Như nhắc nhớ những tấm lòng quá vội
Buổi miền Tây - no con mắt đa tình
(Nếu thời ấy cắm đầu ra hướng Bắc
Chắc chi ta ấm áp được đời mình
Bước định mệnh chẳng chịu ra phương ấy)
Dặn lòng nhau sống chết cũng Sài Gòn
Kịp bây giờ nhớ lại buổi em son
Ngọc ngà ấy làm sao em cam nổi
Chắc quang gánh chỉ đầy lên giông tố
Lạnh thấu xương. Nóng rát bỏng đời mình?
Nắng phương Nam hồn vía cũng mê kinh
Cây & trái ngọt lành đôi bờ mộng
Trời phương Nam còn đầy bao niềm khát vọng
Mở trang thơ: - Sáng cả những trang lòng
Ngã Du Tử/ SG
2016
|