thơ NGUYỄN AN BÌNH
KHI QUA CẦU BA SON
Thêm một chiếc cầu mới
Chiếc đòn gánh hai bờ vui thành phố
In trên dòng nước trong xanh
Trụ tháp cong đón chào khu đô thị mới
Từng sợi dây văng
Mang từng sợi nhớ sợi thương
Xóa đi thời đò ngang cách trở
Ngày và đêm đón dòng xe xuôi ngược qua đây
Chở ước vọng tương lai
Trên lưng cánh cò trắng bay về phương xa
Mang theo bao điều trăn trở
Về một giấc mơ hiện thực.
*
Bên kia là cánh đồng diều Thủ Thiêm
Những con diều đầy sắc màu vô cùng lạ mắt
Nối đuôi nhau dập dìu
Bay trên bầu trời trong ngăn ngắt
Tiếng sáo vi vu ngân vang lồng lộng gió chiều
Ta nghe nhịp sống chậm lại
Thả mình để ký ức tuổi thơ ùa về
Quên đi bao nỗi lo toan bộn bề thường nhật
Một chút yên bình
Trong từng hơi thở thành phố ven sông.
*
Cơn mưa để lại bảy sắc cầu vồng
Vẽ trên nền trời xanh biếc
Mùa thu vừa đi ngang qua đây
Trên hàng cây điệp vàng bung sắc nhớ
Và mùa bằng lăng vừa tụ quả
Cái nhìn của em cho lòng ta chợt ấm
Cho tình yêu Sài Gòn dài theo năm tháng
Len lỏi trong tâm thức mỗi người
Những hạt mầm đã lên xanh
Nuôi khát khao một thời chín đỏ.
THÁNG BA, SÀI GÒN...
Trong giấc mơ của người Sài Gòn
Có bao ký ức không thể nào nguôi
Có những gam màu chưa bao giờ cũ kỹ
Chiếc cầu bắc ngang qua dòng kênh nhỏ ngày mưa
Chợt nhớ tà áo em trong buổi tan trường
Ngôi nhà sàn mọc trên dòng nước đen
Chỉ còn lại những cọc gỗ nhở nham mục nát
Con kênh cuốn đi bao phận người xa xứ
Lênh đênh thương hồ không biết phiêu bạt về đâu.
Một người bạn bây giờ ở một nơi thật xa
Hỏi thăm tôi về một con đường nào đó trong thành phố
Bây giờ không biết gọi tên gì
Từ ngày anh bỏ nơi nầy ra đi
Nơi chôn giấu mối tình đầu của mình
Người con gái Gia Long ngày ấy
Và con đường rợp bóng những tàn me
Sài Gòn không biết ai nhớ ai quên
Trên đầu vẫn treo một liềm trăng kỷ niệm
Mãi mãi cô đơn trong bầu trời sao lấp lánh.
Sài Gòn đón tôi bằng những bước lãng du
Khi từng sợi tóc đã thưa đi rất nhiều
Ngồi nghe bạn kể câu chuyện về một Sài Gòn trong ký ức
Tìm đâu dấu xưa xe ngựa...
Ngỡ Sài Gòn là một phần máu thịt không rời
Có mở lòng đón tôi như đón sông về biển
Đón đứa con hoang luân lạc mới quay về
Trong vòng tay người mẹ Sài Gòn một đời tần tảo
Tôi thèm được rong chơi đây đó
Thèm nắm tay em quẩn quanh qua từng con phố
Hứng từng vạt nắng chiều ửng màu tóc em phai
Kể cũng lạ trần gian có nhiều trạm nghỉ
Nhưng chẳng ga nào mang dấu vết tôi quen? |