thơ NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH
THANH XUÂN
Tóc chiêm bao bay bay mùa đông
Đêm thức giấc nghe gió về tung cửa
Khuya cuối đường bóng lá chập chờn loang
Nhỏ và nhẹ
hạt nước mắt gõ vào tim đau lắm
Lặng lẽ mùi hương đi tìm sắc trắng
nghe mơ hồ những giấc mơ tan…
Đường mùa đông một thời nằm lạnh
dấu bước chân rụng xuống đôi lần
Sợ reo khô những hồn lá mỏng.
Sợ phai đi những nốt thời gian
Gió đầu mùa gieo cuối phố hoàng lan
gọi như thầm em ơi sợi tóc nhỏ
Người nhạc sĩ lại so dây năm tháng
tiếng lòng nhau tích tịch tình tang
Đêm một loài hoa vừa bặt tiếng
Vết son ngày ẩn mật sâm thương
Cọng rơm vàng em thơm đoá môi
Ánh hồ khuya im nghe tinh tú khóc
Những mái nhà bay trong giấc mộng
dấu nụ cười thơ dại. Chờ nhau.
Xôn xao xôn xao nhìn nhau tin cậy
rằng mùa xuân có một điểm sum vầy
rằng tình yêu trong veo đến vậy
tim ơi đừng dấu nữa nhịp vơi đầy
Những ngón tay buông mềm trong gió
Chuông nhà thờ đong đưa mắt phố
Vài bước nữa thôi
mặt trời sẽ ôm đàn đi tới
Những niềm vui hớn hở xin nghe…
Nghe diễm lệ trần gian đến thế…
Nghe sinh sôi thanh xuân đi về…
3.2026
NGUYỆN GIỜ LÀNH
Nghe gió thỉnh hồi chuông
Từ trái tim diệu mật
Chắt chiu tâm Phật
Chuông giờ lành
Trái đất đầu thai
Bắt đầu lại hơi thở
Năm đó lại nghìn năm
Nghìn năm lại một lần.
2000
MÙA LỄ 2014
Đêm qua coi TV.
Lễ Phục Sinh ở Hoa Kỳ và vài nơi đâu đó. Rất nhiều nến sầu buồn đêm giáo đường cầu nguyện, bảo nhau Hãy cất lên tiếng khóc… Trên đường phố những đoàn người đi. Vòng gai nhẫn nhục. Thập tự oằn lưng. Những chiếc roi đẫm máu. Cứu chuộc.
Tôi thấy phục sinh sắc mầu rực rỡ. Và niềm tin. Tiếng cười của những em bé. Tìm những quả trứng. Trong đàn cỏ xanh công viên.
Đêm nay coi TV.
Trong festival Huế họ treo ngàn ngọn lửa trên cầu, một nghệ thuật sắp đặt lửa, họ nói, để nối kết quá khứ với hiện tại. Ôi dây xích lửa nối dài nỗi bỏng.
Cầu Trường Tiền đêm lễ hội hóa vòng đai lửa. Dòng sông điệp trùng ma bóng. Nhấp nhô -chứng tích nước mắt Sông Hương và Huế-
Tôi ước sao. Được treo dọc suốt thân cầu những hạt lệ bằng thuỷ tinh. Những vai cầu sẽ lung linh pha lê xanh, niềm hy vọng sau bao mùa khổ nạn.
Và khi xem chắc sẽ có người, như tôi, được bật khóc bằng hạt sông một đời quẫy bao sóng mặn. Để một thời nỗi đau hóa thành hạt lệ long lanh -dẫu chỉ là những hạt pha lê treo một đêm trên vai cầu- hư ảo.
4.2014
(Mùa Phục Sinh ở Mỹ, cùng thời gian Huế tổ chức Festival tháng 4.2014)
|